Trận hòa 0-0 rạng sáng qua làm hài lòng cả Milan lẫn Juventus trong nhiệm vụ giữ vé Champions League, nhưng cách họ giành 1 điểm đặt ra câu hỏi: Đá thế này thì phải chăng họ đi Champions League chỉ nhằm mục tiêu tài chính thay vì khát khao vươn tầm?
Trận đại chiến được mong chờ nhất vòng 34 Serie A cuối cùng trở thành một màn trình diễn vô vị. Có 1 lần bóng làm tung lưới Milan nhưng không hợp lệ và 1 lần làm rung chuyển xà ngang Juventus, nhưng suốt 90 phút trên sân San Siro diễn ra với nhịp độ ru ngủ, buồn chán.
Không bột, chẳng gột nên hồ
Thực ra, diễn biến và kết quả của trận đấu cũng đã được dự đoán từ trước. Việc Roma và Como cùng thắng trước đó để thu hẹp khoảng cách, thay vì thúc đẩy Milan và Juventus phải quyết thắng để giải phóng bản thân khỏi áp lực bị mất vị trí, lại khiến cả hai đội trở nên thận trọng. Tâm lý sợ thua đã khiến họ thi đấu quá tính toán, không dám mạo hiểm, đặt sự an toàn lên trên hết. Các đường bóng đều quá đơn giản, quá chậm, quá dễ đoán và thiếu "lửa".
Nhưng có một thực tế khác không thể phủ nhận là dù Milan và Juventus có muốn thắng đi nữa, họ cũng không có đủ lực để ghi bàn và giành 3 điểm trong trận đấu này. Cơn khát các chân sút biết cách ghi bàn đã làm khổ cả hai đội suốt từ đầu mùa. Ở Milan, bộ 3 trung phong Gimenez (0) - Nkunku (5) - Fullkrug (1) ghi tổng cộng 6 bàn tại Serie A mùa này. Rafael Leao và Christian Pulisic khá hơn với 17 bàn cộng lại, nhưng họ không phải tiền đạo đúng nghĩa. Ở Juventus, Kenan Yildiz là chân sút số 1 với 10 bàn, nhưng chỉ là một tiền vệ, còn các tiền đạo Vlahovic (3) - David (6) - Openda (1) ghi tổng cộng đúng 10 bàn. Nếu tình hình không được cải thiện trong 4 vòng cuối mùa, thì đây sẽ là lần đầu tiên kể từ mùa 1998-99, cả Milan và Juventus không có cầu thủ nào ghi được hơn 10 bàn thắng.
Nhưng điều đáng nói là cả Milan và Juventus không hề tiếc tiền cho hàng công. Juventus đã chi ra hơn 100 triệu euro cho phí chuyển nhượng và hàng chục triệu euro tiền lương để mang về những cái tên như Lois Openda (44 triệu euro) hay Jonathan David (lương 6 triệu euro/năm). Milan cũng không kém cạnh đầu tư rất mạnh tay vào Santi Gimenez và Christopher Nkunku, tuy nhiên, hiệu quả thu về gần như bằng 0. Nghịch lý này cho thấy vấn đề không hẳn nằm ở tài năng của cầu thủ mà nằm ở khả năng sử dụng nhân sự thiếu hợp lý. HLV Max Allegri của Milan quá trung thành với triết lý thắng 1-0 khiến các tiền đạo bị cô lập, trong khi Luciano Spalletti bên phía Juventus bất lực trong việc khai thác năng lực của các chân sút.

Milan và Juventus hòa nhạt, nhưng đủ để họ tiến thêm 1 bước đến Champions League
Hy vọng gì ở Champions League?
Việc củng cố vị trí trong Top 4 để đảm bảo nguồn thu từ Champions League là mục tiêu sống còn về mặt tài chính với cả 2 CLB. Nhưng nếu chỉ nhắm tới giải đấu danh giá ấy với mục đích duy nhất là tiền bạc mà không nghĩ đến việc tái xây dựng hình ảnh của chính họ cũng như của bóng đá Italy, ra sân với những hàng công không biết ghi bàn và tư duy sợ thua như hiện tại, họ sẽ sớm trở thành "ngân hàng điểm" cho các ông lớn châu Âu.
Tại Champions League, nơi những sai lầm nhỏ nhất cũng bị trừng phạt và lối chơi tấn công tổng lực đang lên ngôi, sự thực dụng cực đoan của Milan hay Juventus sẽ không có đất diễn. Nếu không ghi bàn, bạn sẽ thất bại. Nếu không đá vì chiến thắng, bạn sẽ bị đào thải. Đi Champions League chỉ để "lấy tiền thưởng" mà không có khả năng cạnh tranh chuyên môn là một sự xúc phạm đối với vị thế của 2 CLB giàu truyền thống nhất Italy.
Sẽ chẳng có hy vọng gì nếu không cải tổ triệt để cả về lực lượng và tư duy bóng đá, thứ ngày càng trở nên tụt hậu trong khi mặt bằng chung châu Âu không ngừng tiến lên. Hè 2026 sẽ là thời điểm then chốt để cả Milan và Juve cho thấy họ hướng đến điều gì. Không chỉ là việc săn tìm những "số 9" đẳng cấp cao, những "sát thủ" có khả năng ghi 20 bàn thắng/mùa, thứ ngày càng khan hiếm và đắt đỏ, mà quan trọng hơn, đó phải là sự thay đổi về tư duy chơi bóng để không tiếp tục tụt hậu. Thất bại nặng nề của bóng đá Italy ở cả các cúp châu Âu lẫn vòng loại World Cup 2026 đã đẩy mức báo động lên cấp cao nhất.
Nếu không giải quyết được bài toán "không số 9", giấc mơ phục hưng của cả Rossoneri và Bianconeri sẽ mãi chỉ dừng lại ở những trận hòa 0-0 nhạt nhẽo và những tấm vé dự Champions League mang nặng tính thương mại.
"Cái chết" của một thương hiệu
Thật lạ, trong khi Juventus gặp Inter được gọi là trận "derby Italy", trận Juventus gặp Milan lại không có bất cứ biệt danh nào tương tự. Dù vậy, đây vẫn được xem là một trong những cặp đấu đáng xem nhất của bóng đá Italy từ xưa đến nay. Nhưng sức hút của nó đang chết dần bởi quá ít bàn thắng. Người ta thà… đi ngủ còn hơn xem đại chiến "trên giấy".
Trong 10 trận đối đầu gần nhất giữa 2 đại gia này, chỉ có vẻn vẹn… 8 bàn thắng được ghi, tức mỗi trận chưa tới 1 bàn. Tệ hơn nữa, 5 trận gần nhất chỉ có 1 trận xuất hiện bàn thắng. Có tới 5 trận trong số đó kết thúc hòa 0-0, bao gồm cả 2 trận mùa này. Trong số 8 bàn đó, mỗi đội ghi 4 bàn và bạn có tin không, lần gần nhất Milan sút tung lưới Juventus trong khuôn khổ Serie A đã xảy ra cách đây gần 4 năm, từ trận thắng 2-0 ngày 8/10/2022!