Trang chủ>soccerTin nổi bật> U17 Việt Nam tại VCK U17 châu Á: Hai bức tranh, một vấn đề >

U17 Việt Nam tại VCK U17 châu Á: Hai bức tranh, một vấn đề

Cùng trong một ngày (7/5), bóng đá Việt Nam có hai sự kiện diễn ra trên sân chơi quốc tế: Trên sân King Abdullah Sports City ở Jeddah (Saudi Arabia), U17 Việt Nam hạ Yemen 1-0 ở lượt ra quân bảng C VCK U17 châu Á 2026, lần đầu tiên sau 10 năm giành được chiến thắng ở đấu trường châu lục. Còn tại sân MBPJ ở bang Selangor (Malaysia), Nam Định để thua 1-2 trước chủ nhà Selangor ở bán kết lượt đi ASEAN Club Championship 2025/2026, khiến giấc mơ lần đầu vô địch một giải quốc tế cấp CLB của bóng đá Việt Nam lại đứng trước nguy cơ tan vỡ.

Vui và lo, hy vọng và lo ngại, tất cả gói trong 24 giờ. Nhưng đặt hai sự kiện đó cạnh nhau, người ta nhận ra không phải hai câu chuyện riêng biệt, mà là hai biểu hiện của cùng một vấn đề: Bóng đá Việt Nam đang tồn tại một khoảng cách ngày càng rõ không chỉ là thành tích trên sân cỏ mà còn là cách chúng ta tiếp cận sân chơi quốc tế, hay cao hơn, là đẳng cấp châu lục. Nói cách khác, dù có sự khác biệt nhất định giữa đội tuyển và CLB, nhưng dường như đây là vấn đề mang tính hệ thống.

Ở U17, sự thay đổi là hữu hình. Lối chơi kiểm soát bóng, phối hợp nhóm nhỏ và tính kỷ luật chiến thuật cao đang được xây dựng có chủ đích dưới thời HLV Cristiano Roland. Việt Nam không có những cầu thủ rê dắt giỏi như Yemen, nhưng nhỉnh hơn về kỷ luật, khả năng giữ khối đội hình và tạo cơ hội thông qua các đường chuyền. Đó là triết lý bóng đá của đội hình thấp bé, thể lực không vượt trội, nhưng thông minh, có tổ chức, và biết tận dụng tối đa những gì mình có.

Ở Nam Định, câu chuyện lại khác. Thống kê cho thấy Nam Định cầm bóng 54%, sút 20 lần, trúng đích 6 nhưng chỉ có 1 bàn. Còn Selangor có 7 cú sút, 4 trúng đích nhưng phong độ "khủng" của tiền đạo Moraes đã giúp CLB của Malaysia chiến thắng 2-1 chung cuộc. Với đội hình gồm 7 ngoại binh, đội bóng thành Nam bế tắc trong ý tưởng triển khai thế trận. Sự phụ thuộc vào cầu thủ ngoại nặng nề đến mức dù Nguyễn Xuân Son không có thể trạng và phong độ tốt thì HLV Vũ Hồng Việt vẫn không dám thay. Một đội bóng chiếm ưu thế kiểm soát bóng nhưng lại không có giải pháp chiến thuật chuyển hóa thành bàn thắng, đó không phải vấn đề của từng cầu thủ, mà là vấn đề của lối chơi.

Nhìn từ U17 Việt Nam tại VCK U17 châu Á 2026: Hai bức tranh, một vấn đề - Ảnh 1.

Các tuyển thủ U17 Việt Nam đang được huấn luyện lối chơi rất hiện đại ở U17 quốc gia, nhưng có thể họ sẽ phải thay đổi khi trở về đội bóng chủ quản. Ảnh: VFF

Và đây là điểm giao nhau đáng suy nghĩ nhất. Nam Định không phải đội yếu. Họ đầu tư rất lớn, ngoại binh đẳng cấp khu vực, ngân sách thuộc hàng cao nhất V-League, lực lượng có chiều sâu. Nhưng mô hình đó, tối ưu sức mạnh dựa vào cá nhân ngoại binh, không xây dựng lối chơi tập thể có hệ thống, đang bộc lộ giới hạn ngay ở sân chơi Đông Nam Á, chứ chưa nói đến cao hơn. Và Nam Định không phải ngoại lệ. Đó là mô hình đang được phần lớn các CLB V-League áp dụng: Nhập khẩu ngoại binh để bù chỗ yếu, thúc đẩy nhập tịch cầu thủ như một giải pháp cấp tốc, nhưng không mạnh dạn thay đổi triết lý chơi bóng từ gốc rễ.

Ở chiều ngược lại, như chúng ta biết, từ U17 đến U23, khi ra sân chơi Asian Cup thì các đội tuyển Việt Nam đều đứng chót bảng về thể hình. Đây là điều gần như không thể cải thiện, ít nhất là thêm vài thập niên nữa. Thế nên, để cụ thể hóa mục tiêu vươn tầm chỉ còn cách duy nhất: Phát triển tư duy chơi bóng, thúc đẩy năng lực kiểm soát bóng và tối ưu khả năng chơi kỹ thuật cùng yếu tố tinh thần.

Nghịch lý là: Trong khi Liên đoàn bóng đá Việt Nam VFF mạnh dạn thay đổi từ cấp U trẻ nhất (U17) đến đội tuyển nam, dần hướng tới lối chơi chủ động, kiểm soát bóng, đề cao tính hệ thống, thì hầu hết các CLB vẫn đi theo chiều ngược lại. Và đây không chỉ là câu chuyện hiệu quả ngắn hạn, mà là vấn đề mang tính thế hệ. Khi một cầu thủ được đào tạo theo tư duy hiện đại ở đội tuyển trẻ, rồi trở về CLB phải thích nghi với triết lý khác, không gian để anh ta phát huy bị thu hẹp đáng kể, đôi khi hoàn toàn triệt tiêu.

Trường hợp Đình Bắc là ví dụ sống động. Tiền đạo trẻ tài năng này mất không ít thời gian để tìm được mạch ghi bàn tại CAHN sau khi tỏa sáng ở U23 châu Á. Hãy nhớ là CAHN đang là CLB mạnh nhất V-League, được đầu tư mạnh nhất, có phong cách hiện đại nhất và đang được dẫn dắt bởi HLV nước ngoài. Nếu ngay ở môi trường tốt nhất, sự chuyển tiếp từ tư duy đội tuyển sang CLB đã còn khó đến vậy, thì ở những CLB khác, khoảng cách đó còn lớn hơn nhiều.

Đây là vấn đề cần được giải quyết từ cấp độ vĩ mô, không phải bằng một chỉ đạo hay một mùa giải. VFF cần thúc đẩy một cuộc đối thoại thực chất với các CLB về triết lý phát triển, tìm kiếm một cái "bắt tay" có cam kết rõ ràng,  được thể hiện qua cách đội ngũ được tổ chức, cách HLV được lựa chọn, cách cầu thủ trẻ được sử dụng. Không thể để mãi tồn tại một hệ thống mà đội tuyển đi một hướng, CLB đi một hướng khác. 

Bình luận (0)
Đăng
Không có dữ liệu